Dấu hiệu everywhere?
Một ngày buồn
Trước mình có xem đi xem lại series HIMYM, mình bị ám ảnh một chi tiết thế này “Khi cần đưa ra quyết định quan trọng, tốt nhất đừng nghĩ gì cả, universe sẽ quyết định thay bạn”. Mình áp dụng nó rất tốt, từ việc đến lúc 6h tối trước khi pick một con số, hay việc nghĩ Chel có thắng nổi Ars 1 quả không và việc quyết định nghỉ việc. Tóm lại, universe sẽ đưa ra tín hiệu hoặc như một sự sắp đặt, để mình nắm bắt và chuẩn bị tâm lý.
Rồi thứ 7 tuần trước, trước khi chuẩn bị về ăn đám cưới, nghĩ xem mặc set nào ổn nhất. Một chiếc áo hoa màu sắc – style đi cùng năm tháng. Hay chiếc áo sơ mi trắng ra dáng thành đạt – chưa rich nên thôi không nên thể hiện và áo cũng chưa giặt nữa. Thế mà trong hàng chục chiếc áo, khs lại chọn chiếc áo sơ mi đen … Một phút vô thức nghĩ mặc chiếc này đi đám cưới ổn. OK, idk rằng như được sắp xếp là mình sẽ mặc chiếc áo đó
Rồi tối thứ 7, khi mình chọn ngủ trên chiếc ghế sofa dưới nhà thay vì ngủ trên giường, đơn giản vì xem trận bóng đỡ phiền mọi người. Nhưng ngủ ngon như chết. Đúng 3h sáng – cái giờ mà bọn Mỹ hay bảo là có ma quỷ xuất hiện hay một điềm báo gì đó chẳng lành. Mình dậy vì ông nội ho dài hơn mọi lần …
Một chuỗi sự kiện vô tình tác động, tâm lý cảm nhận được điều chẳng lành, rồi việc gì đến cũng đến. Nhẹ nhàng, một vài phút câm lặng, rồi 2 ngày tất bật – cả nhà mỗi người ngủ chưa đến 3 tiếng. Bố còn thức trắng 2 đêm cùng với cái chân nhức. Rồi mọi thứ từ đây cũng thay đổi đi đáng kể, trước khi lên Hà Nội, mình đọc được vài trang nhật ký của ông thời ông yêu bà, nó lại hay hơn cả Mắt Biếc…
Kết thúc chuỗi ngày tang tóc, bố mẹ sẽ refresh hơn. Và qua đây thì mình sẽ càng tin hơn vào signs of universe.
Be yourself; Everyone else is already taken.
— Oscar Wilde.